Search Our Blog

Jun 7, 2010

Chênh vênh những bước chân gầy & Tuổi thơ và những góc tối hè phố.

Không nhà cửa, không giấy tờ, không học hành… đó là mẫu số chung của những đứa trẻ sống bám vào đường phố. Nhưng đường phố không phải là nơi ai muốn kiếm sống chỉ cần đổ sức lao động để đổi lấy bát cơm.
Đường phố còn là nơi tồn tại những điều luật bất thành văn siết chặt cuộc đời những đứa trẻ bụi đời trong nỗi đau: bị ức hiếp và đè nén, bị sa vào vòng lao lý và thậm chí bị lây nhiễm căn bệnh thế kỉ khi vừa bước vào tuổi mới lớn… Đói khát và sợ hãi, những đứa trẻ này không có khái niệm sống mà chỉ biết đến những ngày mình tồn tại. Nhà văn Võ Phi Hùng - đã từng có tuổi thơ nơi hè phố, viết: “Cuộc sống đường phố là thế, luôn đẩy con người đến bờ vực thẳm mà bước chân tuổi mới lớn luôn chênh vênh giữa thiện và ác, giữa bao hi vọng và tuyệt vọng. Đó là cuộc chiến đấu bền bỉ mà chỉ sảy chân một lần đã có thể tuột dốc mãi mãi.”
Trong một tối cuối tháng năm, lang thang trong Công viên Phú Lâm (Q.6), chúng tôi bị cuốn hút bởi một đám đông thiếu niên thi nhau nhảy hip – hop giữa tiếng reo hò phấn khích vang dậy cả một góc sân. Đây là những phút giải trí hiếm hoi của đám nhóc hè phố sau một ngày lăn lộn trên đường mưu sinh bằng đủ thứ nghề: từ lượm ve chai, bán vé số, đánh giày, thậm chí là trộm cắp, móc túi, làm gái… Chỉ khi đó, chúng tôi mới thấy hiện lên nụ cười hồn nhiên trên gương mặt sạm đen, già trước tuổi của những trẻ em phải vào đời sớm, phải vất vả mưu sinh từ khi còn thơ bé này.
Vào chập choạng tối ở Ga Sài Gòn, chúng tôi bắt chuyện với Phú khi em tranh thủ nghỉ chân trước ca đấm bóp đêm. Phú có gương mặt sáng, nhưng những trải nghiệm gian khó của cuộc sống khiến cho nét mặt em phảng phất nét giang hồ và đôi mắt thì luôn đượm buồn. Em kể cho chúng tôi nghe về những ngày đầu đi bụi đẫm tủi buồn. Ra đường, đứa bụi đời nào cũng có thể bắt nạt nắm tóc, tạt tai hoặc ác hơn là trấn sạch tiền. Ngày nào em cũng bị đánh, nhẹ thì ăn vài cái tát, nặng hơn thì đạp ngã dúi xuống đất. Nhưng đúng hay sai cũng đừng cãi lại, đám nhóc hè phố hứng lên thì vơ gì xỉa nấy, chỉ tổ thiệt thân. Còn “bấn” quá cũng đừng dại dột chạy sang kiếm ăn ở mấy con đường đông khách mà các “đại ca” đã dùng nắm đấm mua đứt.
Chúng tôi không ít lần lặng người, xót xa cho những mảnh đời non nớt nhưng sớm phải mang trên vai gánh nặng mưu sinh, những đứa trẻ ở độ tuổi đến trường đang tất bật với lo toan cơm áo gạo tiền.Và chúng tôi cảm nhận rằng với những đứa trẻ không nhà, những lần phải thức trắng đêm, ngồi bó gối chờ trời sáng vì tìm đâu ra chỗ ngủ dù sao cũng may mắn hơn so với nỗi sợ bị thanh toán, bị hãm hiếp... Những nỗi khiếp sợ, đau đớn trong lòng chúng bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng trào sôi một cách mạnh mẽ không lối thoát, các em tìm cách lãng quên, thay thế những sự thật phũ phàng mà các em đang gặp phải bằng việc gia nhập băng nhóm, chơi gái, ma túy … Từ chỗ lang thang đến chỗ thành tội phạm, thành đối tượng tệ nạn chỉ cách một bước chân. Đỗ Phong, bốc vác ở Chợ Lớn thẳng thắn bày tỏ em tìm đến ma túy do bạn bè rủ rê, để tìm quên khi gia đình vỡ nợ.
Ban ngày lang thang kiếm ăn khắp phố, đêm đến chui rúc bất cứ xó xỉnh nào có thể ngủ được. Bị làm mồi cho tội phạm, tệ nạn xã hội nuốt chửng. Tình trạng này cứ kéo dài triền miên nên không ít người trong xã hội nghĩ rằng trẻ đường phố đã mất đi bản tính con người. Nhưng sự thực là khi được tin tưởng, các em sẽ cởi mở cho chúng ta nghe về giấc mơ được cắp sách đến trường, được ba mẹ dắt tay đi dạo phố, được bàn tay ai sờ trán khi cảm sốt… Chúng tôi cho rằng trẻ đường phố do hoàn cảnh đưa đẩy đến chỗ phải học những thói lưu manh để tồn tại, nhưng thói hư tật không phải là bản chất trong con người các em. Do vậy, xã hội cần dang rộng vòng tay yêu thương với các em, cần tạo điều kiện cho các em học tập và lao động chứ không thể bàng quan bỏ mặc cuộc đời các em chìm đắm mãi trong tăm tối.Hãy cầu nguyện cho họ thật nhiều và đừng bao giờ đầu hàng trước những khó khăn trong cuộc sống này nhé những người bạn của tôi.
ST

Jun 5, 2010

Đời quá nhiều đau khổ - Tìm quên *** Đời quá đỗi chán ngán – Tìm vui

Đời quá nhiều đau khổ - Tìm quên

Đời quá đỗi chán ngán – Tìm vui

Đời quá nhiều đau khổ

Tôi tìm quên trong những cuộc chè chén nhậu nhoẹt liên miên, vừa cụng ly, vừa ca những bài nhạc sến cho quên cuộc đời khốn khổ, đen hơn mõm chó!!!

Nhưng hỡi ơi, sau cơn say, tỉnh lại một chút, lại càng cảm thấy đời đau khổ chất chồng đau khổ!! chán ngán ngập tràn chán ngán!!!

Đời quá nhiều đau khổ

Tôi tìm vui trong những cuộc hội hè gặp mặt, ca hát tưng bừng, nhảy múa loạn xạ..khi về tới nhà khoảng trống vắng càng mênh mông hơn… nỗi chán chường càng ngút ngàn hơn..

Đời quá nhiều đau khổ

Tôi tìm quên trong những cuộc hành hương xa xôi và xin hết ơn này tới ơn khác..nhưng rất hiếm khi nhận được ơn, vì thế, nỗi thất vọng càng thê lương hơn và nỗi chán chường càng thêm chất ngất…

Đời quá nhiều đau khổ

Tôi tìm quên trong kinh hạt ..nhưng khổ nỗi, tôi đọc kinh mà lòng vẫn bối rối hoang mang, tôi lần hạt là lòng vẫn xao xuyến tơi bời..Vì vậy, đau khổ vẫn miên man như những khu rừng sầu nối tiếp rừng sầu..

Đời quá nhiều đau khổ

Tôi đã xoay sở đủ mọi cách để tìm quên..để tìm vui..nhưng đau khổ, buồn chán vẫn như một bóng ma ám ập lên cả cuộc đời khổ não này!!!

Truy tìm nguyên nhân gây ra đau khổ, chán ngán…

Ai biết chỉ cho Candy với. Thanks !

Jun 4, 2010

Tình Yêu Thiên Chúa

Tình Yêu Thiên Chúa

Lần kia, có một thanh niên nghi ngờ về sự hiện hữu của Thiên Chúa. Vì thế, anh ta đến thăm viếng một tu sĩ nổi tiếng là thánh thiện. Anh hỏi vị tu sĩ: "Thầy có tin tưởng vào Thiên Chúa không?".Vị tu sĩ đáp: "Có chứ".Người thanh niên hỏi: "Dựa vào chứng cứ nào mà thầy tin được?Vị tu sĩ đáp: "Ta tin tưởng vào Thiên Chúa, bởi vì ta biết Người. Mỗi ngày, ta đều cảm nghiệm được sự hiện diện của Thiên Chúa trong tâm hồn ta".Người thanh niên hỏi:"Nhưng làm thế nào điều đó có thể xảy ra được?Vị tu sĩ trả lời: "Khi biết sống yêu thương, thì chúng ta cảm nghiệm được Thiên Chúa, và nỗi nghi ngờ tan biến, giống như làn sương buổi sáng bị tan biến trước ánh nắng mặt trời vậy".Người thanh niên suy nghĩ về câu nói này trong giây lát, rồi thắc mắc: "Làm thế nào để con có thể đạt được niềm tin chắc chắn này?".Vị tu sĩ đáp "Bằng cách hành động theo tình yêu. Con hãy cố gắng yêu thương những người đồng loại; yêu thương họ một cách tích cực và không ngừng. Trong khi con học hỏi được cách càng ngày càng yêu thương hơn, thì con sẽ càng ngày càng trở nên tin tưởng vào sự hiện hữu của Thiên Chúa, và sự bất tử của linh hồn. Ðiều này đã được thử nghiệm. Ðây là đường lối đúng đắn".Vị tu sĩ chỉ phản ánh lại những lời nói của thánh Gioan "Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu". (1Ga 4:7-8)Tình yêu là điều kiện đầu tiên, để thực sự hiểu biết về cuộc sống, và đặc biệt là hiểu biết về Thiên Chúa. Như cha Zosima nói trong cuốn sách Anh em nhà Karamazov của Dostoevsky "Bạn phải yêu thương tất cả những gì mà Thiên Chúa đã tạo dựng nên, toàn bộ thế giới của Người, và mỗi hạt cát trong đó. Nếu bạn yêu thương tất cả mọi sự, thì bạn cũng sẽ nắm bắt được mầu nhiệm có trong tất cả mọi sự". Van Gogh đã nói một câu tương tự :Cách thức tốt nhất để nhận biết Thiên Chúa là yêu thương nhiều thứ. Hãy yêu thương bạn bè, vợ con., và bạn sẽ được đi trên đường lối đúng đắn trong việc nhận biết Thiên Chúa".Tình yêu là người giáo viên tốt nhất mà chúng ta có. Nhưng tình yêu không đạt được sự hòa hợp riêng của nó. Người ta phải trả giá đắt cho tình yêu. Tình yêu thường đòi hỏi nhiều năm tháng kiên trì, qua những công việc lặt vặt, trước khi người ta có thể đạt được khả năng biết yêu thương.Có một khoảng cách lớn, giữa việc nhận biết Thiên Chúa và yêu mến Người. Không biết yêu mến, có nghĩa là không biết Thiên Chúa. Nhưng khi chúng ta biết yêu mến, thì khoảng cách này được lắp đầy. Biết yêu mến, có nghĩa là biết Thiên Chúa. Ở đâu có tình yêu, ở đó có Thiên Chúa; ở đâu có Thiên Chúa, ở đó có tình yêu. Sự nhận biết không phải là chứng tỏ hoặc giải nghĩa.Ghen ghét là một điều tồi tệ. Ghét bất cứ thứ gì cũng đều là xấu xa cả. Thật là điều tốt đẹp, khi yêu mến tất cả mọi sự, ngay cả một bụi hoa hồng. "Ðối với tôi, tôi hài lòng được trở thành một người làm vườn, một người biết yêu quí những cây cỏ của mình" (Van gogh).Bởi vì chúng ta được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa, cho nên ngay từ bẩm sinh, mỗi người chúng ta đều có khả năng biết yêu thương. Tuy nhiên, để được như vậy, trái tim phải ngay thẳng. Nếu chỉ có được một trái tim ngay thẳng, thì chúng ta có thể hiến tặng nhiều hơn nữa. Nhưng than ôi ! Nhiều khi trái tim con người lại thờ ơ lạnh lẻo, đôi khi còn trống rỗng, tan vỡ nữa. Chúng ta không nên ngạc nhiên về điều này. Tất cả điều đó nói lên rằng chúng ta có một trái tim bằng máu thịt, chứ không phải là bằng đá. Nhưng chúng ta phải chữa lành những vết thương của trái tim, để có khả năng tạo ra được những hoa quả của tình yêu.Khi chúng ta biết yêu thương, thì hình ảnh của Thiên Chúa đạt mức độ tươi đẹp nhất và rạng ngời nhất nơi chúng ta.Lạy Thiên Chúa Tình Yêu, con biết tình yêu Ngài đòi hỏi không chỉ dừng lại nơi gia đình, bạn bè, những người thân quen hiền lành dễ thương mà trải rộng ra thế giới bên ngoài đến những người xa lạ, nghèo khó, những người cau có khó ưa, những kẻ thương không dễ, và hơn nữa là yêu chính kẻ thù mình.. Thật không dễ để thực hiện điều này trong cuộc sống. “Yêu thì khổ, không yêu thì không biết Thiên Chúa.” Xin cho con sự khôn ngoan để biết chọn lựa, thà khổ, thà lỗ còn hơn sự thiệt thòi không biết Thiên Chúa. Con sẽ không làm được điều đó nếu không có sự trợ giúp của Thiên Chúa, xin hãy ở bên con để dạy con học một chữ YÊU!

Sưu tầm

Jun 2, 2010

Tâm sự đẫm nước mắt của một đứa con 'bất hảo'

Tâm sự đẫm nước mắt của một đứa con 'bất hảo'

Tôi vẫn nhớ như in cảm xúc khi nhận quyết định đuổi học. Mẹ không khóc mà lạnh lùng đón nhận nó như một điều đã được dự báo trước.
Tâm sự đẫm nước mắt của một đứa con 'bất hảo'
Ảnh minh họa
Tôi không phải là một đứa con ngoan. Tôi đă làm mẹ buồn rất nhiều. Hôm nay tôi muốn viết để chia sẻ với mọi người, với những ai chưa hiểu được lòng của cha mẹ mình.
Phải nói rằng, dù thiếu may mắn, không có mẹ đẻ từ khi mới hai tháng tuổi, nhưng tôi chưa bao giờ bị cảm giác thiếu thốn tình cảm. Tôi luôn được chăm bẵm lớn lên trong tình thương yêu, bao bọc mà cả nhà dành cho tôi, đặc biệt là bác ruột - người mà tôi đã gọi là mẹ trong suốt gần 20 năm qua.
Hồi còn bé, tôi ngoan ngoãn, học giỏi, từng là niềm hy vọng của gia đình và đặc là của mẹ. Nhưng tất cả đã thất vọng... Tôi bắt đầu mải chơi từ khi lên cấp 2. Đang từ một hoc sinh giỏi, tôi trở thành một thằng học sinh "cá biệt". Mẹ tôi và gia đình đã quá sốc khi điều đó xảy ra. Thế rồi tôi chán học dần, ngày càng bê bối bằng những bản kiểm điểm, rồi mời phụ huynh và một thành tích học hành không thể kém hơn được nữa.... Nhưng cũng thật may là tôi vẫn vào được cấp 3 - điều mà tôi nghĩ mình sẽ chẳng làm được.
Khi mới học cấp 3, tôi cũng đã có những phút cố gắng thay đổi bản thân để đem lại niềm vui cho mẹ, nhưng vẫn chả là gì so với những điều mẹ đã khổ sở vì tôi. Vẫn là những bản kiểm điểm, những lần mời phụ huynh "bất chợt" và cả thâm hụt tiền học để tiêu xài nữa. Càng ngày lỗi lầm của tôi càng nặng thêm và kết quả là tôi đã bị buộc thôi học vào năm lớp 11. Lúc đó chính bản thân tôi cũng đã bị sốc chứ đừng nói đến mẹ.
Tôi vẫn nhớ như in cái cảm xúc khi nhận đươc quyết định đuổi học. Mẹ tôi không khóc mà lạnh lùng đón nhận nó như một điều đã được dự báo trước. Nhìn vẻ lạnh như băng của mẹ tôi biết mình có tội, có tội với người đã hy sinh cả cuộc đời để lo cho tôi, thậm chí là cả hạnh phúc gia đình. Tôi nhớ khi còn bé, tôi đã ngăn cản mẹ đi lấy chồng như thế nào - một sự ngu xuẩn và nhẫn tâm!!! Và sau đó mẹ cho tôi nghỉ ở nhà một năm để suy nghĩ về những điều mình đã làm. Thời gian ấy, tôi tự dằn vặt bản thân, nhiều đêm không ngủ được vì ân hận, tôi ngồi thẫn thờ và... đếm thạch sùng.
Được một thời gian, tôi cảm thấy được thèm đi học. Tôi xin mẹ để được đi học tiếp nhưng mẹ nói: "Thôi, bây giờ mẹ không muốn con đi học ngay lúc này, mẹ muốn con ở nhà để suy nghĩ và nhất là chơi cho nó đã đi". Rồi cái năm mà tôi phải suy nghĩ, phải chơi cho thật đã đời đó cũng kết thúc. Mẹ xin cho tôi vào học trường Đinh Tiên Hoàng. Khi đó, tôi nghĩ mình học trường gì cũng được và miễn được đi học. Tôi đã thực sự rất quyết tâm để khiến mẹ phải có một cái nhìn khác về mình.
Tháng đầu tiên đi học lại, kết quả của tôi không tồi chút nào. Tháng thứ 2 kém hơn tháng thứ nhất, tháng thứ 3 kém hơn tháng thứ 2... và tôi lại bị đình chỉ học đầu năm lớp 12. Tôi đã không biết nói gì và làm gì để thanh minh, hay để xoa dịu nỗi đau cho mẹ. Mẹ thì ngày một trở nên vô cảm trước nỗi đau thường nhật này. Tưởng như sự học của tôi đã kết thúc, nhưng mẹ đã một lần nữa xin cho tôi học tiếp tại trường đó nhưng ở CS khác. Những giọt nước mắt đã rơi trên khuôn mặt tôi, thêm một lân nữa tôi ân hận vô cùng... quyết tâm vô cùng! Và rồi tôi cũng kết thúc được cái sự học như đánh vật của mình. Kết quả thi tốt nghiệp: 29,5 điểm + 1,5 điểm nghề, và tôi đã tốt nghiệp!!!
Chắc hẳn mẹ cũng chẳng cảm thấy sung sướng với kết quả đó. Tôi hiểu được mẹ cảm thấy thế nào và lúc đó tôi đã nhẫn tâm hứa với mẹ rằng "sẽ đỗ đại học" như đinh đóng cột! Đúng là tấm lòng của người mẹ dành cho con là vô bờ bến, mẹ đă tin điêu đó, tin vào những lời nói sáo rỗng của tôi. Mẹ làm hết sức để cho tôi ôn thi đại học, nhưng kết quả ra sao? Tất nhiên là tôi trượt. Tổng cả 3 môn khối A: 3 điểm và 3 môn khối D: 9 điểm (tiếng anh nhân đôi). Tôi đã thực sự sống trong những ngày đen tối nhất của cuộc đời mình từ khi sinh ra. Cảm xúc dày vò, ân hận có lẽ lúc này mới là thật.
Một ngày, tôi dọn nhà cùng và tìm được cuốn nhật ký của mẹ. Sự tò mò nổi lên va tôi quyết định đọc nó. Lần đầu tiên tôi khóc mà lòng cảm thấy đau buốt, cay đắng va ân hận sâu sắc. Tôi đã thực sự hiểu được tấm lòng của mẹ, không còn sớm nhưng vẫn còn kịp.
"... Mồng 4 tết 96. Lộc Tồn (tên gọi của tôi ở nhà) của mẹ! Ở lại cửa hàng này không có con. Mẹ lại khóc thầm. Không có ai trên đời này có thể hiểu được lòng mẹ. Mẹ cũng như bao người bình thường khác, khao khát có được một mái ấm đích thực của mình, cho riêng mình. Nhưng mẹ không đủ can đảm để con phải sống giữa ba bề, bốn bên những mối quan hệ phức tạp. Con thông minh và nhạy cảm quá sức tưởng của mẹ. Con biết thương mẹ và chia sẻ những vui buồn cùng mẹ. Nếu mẹ để con thiếu thốn và dở dang thì mẹ có tội với con.
... Mồng 9 Tết 96. Con yêu của mẹ! Có những người đã khuyên mẹ đi lấy chồng. Nhất là bác Liên của con. Ai cũng cảnh tỉnh mẹ rằng, chỉ vài tuổi nữa thôi, con sẽ vuột khỏi tay mẹ. Con sẽ ham chơi và thích gặp gỡ bạn bè hơn là quấn quít bên mẹ. Đối vợ mẹ điều đó cò hề chi. Con lớn lên, nhu cầu giao tiếp và học hỏi của con càng nhiều. Mẹ ước ao khi lớn lên con sẽ thành đạt, tài giỏi và trở thành đứa con hiếu thảo, nhân hậu của mẹ. Khi ấy mẹ sẽ là người sung sướng, hạnh phúc nhất hành tinh. Những ngày tháng cô quả của mẹ đã qua chỉ là những hạt cát nhỏ nhoi trong sa mạc mênh mông thôi con ạ.
.... 22/3/96. Sắp đến ngày sinh nhật lần thứ 6 của con rồi. Con chờ ngày ấy suốt 3 tuần nay. Mẹ sẽ làm gì cho con đây? Thấy con háo hức mong mỏi mà mẹ thương quá. Mẹ sẽ mua cho con ít quần áo mặc mùa hè,một món đồ chơi mà con thích. Rồi mẹ sẽ tổ chức bữa tiệc ngọt cho con. Và chụp dăm ba kiểu ảnh. Chừng đó thôi cũng đủ để vui rồi phải không con? Con thương nhiều của mẹ, bao giờ lớn lên, mẹ mong rằng con sẽ hiểu được lòng mẹ. Cuộc đời của mẹ, tóm lại là gì đây? Luôn sống hết lòng và nhiệt thành. Mẹ luôn làm những điều tốt nhất cho mọi người. Thế mà số phận mẹ là những vết lằn ngang dọc của những ngọn dao định mệnh. Có ai hiểu được cho mẹ đâu. Những người thân của mẹ, gơờ ai cũng có một mái ấm cho riêng mình. Mẹ không còn mấy chỗ đứng trong lòng họ nữa. Hiện giờ mẹ chỉ có con.
... 16/5/96. Tồn thương vô cùng của mẹ! Dạy con học phải đánh con, con có giận mẹ không? Đừng giận mẹ con nhé. Đánh con, mẹ lại thương con nhiều lắm! Nhìn mắt con đẫm nước hướng vào mẹ ngơ ngác, hoảng hốt, lòng mẹ lại run rẩy, xót thương con vô hạn. Mẹ chỉ muôn con học thật giỏi, để sau này vững vàng hơn trong cuộc đời. Chẳng hiểu sao, đôi khi con như một người khác, mãi mà con không hiểu những điều mẹ giảng. Có phải cái gen ẩn nó lẩn quất đâu đó trong con? Mẹ thương con quá. Bố Chiểu con lại lẩm cẩm vậy. Con mẹ con (cái con đẻ đẻ ra con) thì đồi bại, nhơ nhuốc. Khổ thân con. Mẹ nguyện làm mẹ con suốt đời để ít ra con còn có người hướng cho con bước chân vào đời. Để con đỡ hổ thẹn với bạn bè. Cuộc đời mẹ chỉ có con thôi. Chỉ có con mới làm cho mẹ sống được những ngày tháng cô quả, miệng tiếng. Mong sao đừng có thêm sóng gió quất vào đời mẹ...
.... Con đòi về xem tây du ký, không gọi được xe ôm, con bực bội, cáu bẳn, con dặm chân, quăng quật, khóc tấm tức. Mẹ buồn,bực,mẹ thương con,mẹ đi hỏi xung quanh cho con xem nhờ. Chỉ có bác Hoàn là mở xem tây du ký. Con dỗi không đi. Bác Hoàn sang tận nơi đón. Mẹ dẫn con sang. Con đồng ý, xem xong, con len lém nhìn mẹ. Mẹ buồn không muốn nói. Con ôm mẹ xin lỗi, kỳ cho mẹ tha lỗi mới thôi.
... Con thêm 2 tuổi nữa, dường như con đã nhận biết rõ hơn mọi điều. Song mẹ vẫn không thể rạch ròi với con khi con vừa mới lên 8 tuổi. Hai năm qua con đã tở thành học sinh cấp 1 trường Trưng Vương. Con thông minh nhưng hấp tấp và mải chơi. Mẹ đã phải ốp con học hành mới đến nơi đến chốn được.
.... Càng lớn con càng sợ mất mẹ, có phải không con. Con luôn nhắc nhở: "Mẹ đừng đi lấy chồng". Những lúc nhìn nước mắt con rơi lã chã mẹ lại thương con đứt ruột. Và mẹ lại ân hận vì cái trò dọa dẫm của mình. Mẹ thật hèn quá con nhỉ? Những lúc con bướng bỉnh mẹ lại giở "đòn tủ" ấy ra mới làm con sợ. Con quyến luyến yêu thương mẹ, mẹ vô cùng hạnh phúc. Lắm lúc nằm ngẫm nghĩ,sau này lớn lên con sẽ cảm thấy thương hại mẹ đẻ con, dù trong lòng con có thể khinh bỉ con người ấy, và con sẽ phụng dưỡng con người ấy, là mẹ cảm thấy một sự mất mát quá lớn. Mặc dù dạy con nhân hậu, sống có tình người độ lượng, vị tha, nhưng mẹ lại thấy căm thù cái con người ích kỷ, sa đọa, vô lại ấy. Chính cô ta đã đẩy con vào cảnh sống của một đứa trẻ có bố mẹ chia lìa. Hơn bao giờ hết mẹ muốn bù đắp cho con, mẹ muốn lấp đầy khoảng trống ấy để con không bao giờ cảm thấy thiếu mẹ. Và mẹ đã làm được điều ấy, ít nhất là trong thời niên thiếu của con...".
Tôi đã một lần nữa rơi những giọt nước mắt khi chép lại những dòng nhật ký trên.
Đặng Thiên Khôi
(sưu tầm)

Jun 1, 2010

Trách nhiệm

Có một ông phú hộ rất khô đạo, thường hay nói với người vợ mỗi sáng Chúa nhật khi bà và các con sửa soạn đi lễ:
- Em hãy đến nhà thờ dự lễ và cầu nguyện cho anh với nhé.
Mỗi lần gặp gỡ bạn bè nói về chuyện đạo, ông thường khoe với họ là ông không cần đến nhà thờ, cũng không cần phải đọc kinh dự lễ, vì đã có vợ ông dự lễ, đọc kinh và cầu nguyện cho cả hai rồi.
Ngày tháng trôi qua, một hôm ông nằm mơ thấy ông và vợ đứng xếp hàng trước cửa thiên đàng đợi đến lượt mình bước vào. Cửa trời mở ra và mọi người tuần tự vui vẻ tiến vào. Khi đến lượt ông thì thiên thần giữ cửa làm hiệu cho ông dừng lại. Thiên thần quay sang mỉm cười nói với vợ ông:
- Chị hãy vào thiên đàng thay cho cả chồng chị nữa!
Thế là chỉ có vợ ông tiến vào còn ông thì phải bơ vơ đứng ngoài. Vừa tủi thân vừa tức giận đã làm cho ông thức giấc. Ông không dám thuật lại giấc mơ cho vợ, nhưng điều làm cho bà vợ ngạc nhiên hơn cả là sáng Chúa nhật hôm đó, thay vì nói với bà như thường lệ, người phú hộ đến gần vợ và nói bên tai bà:
- Từ hôm nay, anh sẽ cùng với em đến nhà thờ dự lễ và cầu nguyện cho chính anh nữa.

Giây phút hiện tại chính là thời điểm Thiên Chúa đi vào cuộc đời ta và qua ta đi vào lòng thế giới. Thế nhưng Thiên Chúa không thể đi vào cuộc đời ta nếu không có sự đồng ý của ta. Thánh Augustino đã nói: “Khi tạo dựng nên ta, Thiên Chúa không cần hỏi ý kiến của ta, nhưng Người không thể cứu rỗi ta nếu ta không cộng tác với Ngài”.
Điều đó nói lên trách nhiệm của mỗi người về niềm hạnh phúc và phần rỗi cá nhân. Vốn biết rằng “không ai là một hòn đảo”, cũng không ai có thể sống riêng rẽ một mình. Việc tốt cũng như hành động xấu của người này có ảnh hưởng tích cực hoặc tiêu cực đối với người kia. Thế nhưng, không phải vì thế mà chúng ta có thể ỷ lại vào việc lành phúc đức của người khác để trốn trách nhiệm của mình.
Mỗi giây phút hiện tại sẽ lần lượt qua đi mà không bao giờ trở lại. Mỗi người chúng ta đang đứng trước tương lai của mình, đang đối diện với vận mệnh mà Thiên Chúa đã trao tặng. Chúng ta phải sáng suốt lựa chọn sự sống hay cái chết, hạnh phúc bất diệt hay thú vui tạm bợ, Thiên Chúa và tình yêu hay cái tôi và tính ích kỷ.
Tất cả tuỳ thuộc vào sự lựa chọn của ta. Không ai có thể sống thay cho ta hoặc chết thay cho ta. Thánh Phaolô đã viết: “Mỗi người trong chúng ta sẽ phải trả lời về chính mình trước mặt Thiên Chúa” (Rm 14, 12). Phải chấp nhận sự thật này là mỗi người chỉ sống một lần và chết cũng chỉ một lần. Ta phải chủ động chứ không thể đề cử ai thay thế ta được.

Lạy Chúa, xin giúp con xác tín rằng chính con phải lo phần rỗi con, không ai có thể sống đạo thay con. Chính con phải tuyên xưng lòng tin bằng đời sống và việc làm của con, để qua con, người khác sẽ nhận biết Chúa, và cảm nghiệm tình thương cứu độ của Ngài.

theo R. Veritas

 
Graphic and Design by nldesign | Premium Blogger Themes