Search Our Blog

Oct 2, 2008

Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Seattle CẦU CHO HOÀ BÌNH - CÔNG LÝ TẠI VIỆT NAM.

Thái Hà - Tòa Khâm sứ: Cộng Đồng Công Giáo VN tại Seattle cầu nguyện cho hòa bình và công lý tại VN 02/10/2008



Cộng Đồng Công Giáo Việt Nam tại Seattle
CẦU CHO HOÀ BÌNH - CÔNG LÝ TẠI VIỆT NAM.

Seattle : Cùng với Cộng Đồng Dân Chúa Việt Nam khắp hoàn vũ, đa số người Công giáo Việt Nam tại Seattle đều có những ưu tư khi nghĩ đến Thái Hà và Toà Khâm Sứ đang trải qua cơn đại nạn đầy đau thương. Nhất là khi hay tin nhà nước csVN mở cuộc tấn công đàn áp một cách thô bạo tại Thái Hà, bắt giam và đánh đập giáo dân. Trong suốt thời gian qua kể từ khi Thái Hà có biến động, tại nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam thuộc thành phố Seattle. Trong các Thánh Lễ cuối tuần vào chiều thứ bảy và ngày Chúa nhựt, về phần lời nguyện giáo dân, lúc nào cũng đều có vài lời cầu nguyện một cách đặc biệt cho Thái Hà và Toà Khâm sứ với nội dung: cầu xin cho sự thật và công lý được tôn trọng trên quê hương Việt Nam.

Nhiều buổi cầu nguyện chung của nhiều nhóm giáo dân cũng được tổ chức một cách trọng thể trong suốt thời gian qua, điển hình là buổi cầu nguyện rất sốt sắng vào thứ bảy tối ngày 20 tháng 9 vừa qua từ 7 giờ đến 8 giờ 20, do Đoàn Liên Minh Thánh Tâm tổ chức, với sự tham dự đông đảo gồm các Đoàn thể Công Giáo Tiến Hành và nhiều giáo dân thuộc Cộng Đồng Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Seattle.

Vào tuần lễ cuối tháng 9 năm 2008, tại nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, trong các Thánh Lễ : chiều thứ bảy ngày 27 tháng 9 lúc 6 giờ và Chúa nhựt ngày 28 tháng 9 gồm các Thánh Lễ lúc 8 giờ sáng,- 9 giờ 30, 11 giờ 30 trưa và 5 giờ chiều đều có những buổi cẩu nguyện với chủ đề:

CẦU CHO HOÀ BÌNH CÔNG LÝ VIỆT NAM.

Giờ cầu nguyện được cử hành trước mỗi Thánh Lễ, xin nói thêm là các Thánh Lễ tại nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam Seattle do 2 linh mục tại Cộng Đồng là Cha Tổng Quản Phêrô Hoàng Phượng và Cha Phụ tá Phanxicô Nguyễn Sơn Miên thay nhau Chủ tế vào mỗi Thánh Lễ như thường lệ vào cuối tuần.

Nghi thức cầu nguyện rất cảm động với lời diển nguyện được chiếu lên màn ảnh có nội dung nói lên sự đau thương mà cộng đồng dân Chúa tại Tổng Giáo Phận Hà Nội đang trải qua cơn bách hại hiếm có trong thời đại văn minh hôm nay. Những hình ảnh rất sống động được chiếu lên trong suốt thời gian cầu nguyện như:

- bức hình một bà già giáo dân bị đánh máu me đầy cả mặt với câu diển nguyện:
“Noi gương các vị Thánh anh hùng Tử đạo Việt Nam- Sẳn sàng hy sinh tính mạng vì Đức Tin- vì tình yêu- Chân lý và Sự thật”,

- hình ảnh những giáo dân cầu nguyện âm thầm giữ đêm khuya trong ôn hoà và trật tự tại Thái Hà và Toà KHâm Sứ với câu diển nguyện:
"Khi màn đêm buông xuống bao phủ cả không gian và thời gian. Nhưng không thể bao phủ niềm tin đang bừng cháy trong tâm hồn người giáo dân Việt Nam”,

- hình các vị linh mục đang hiên ngang không chút lo âu, sợ hãi khi nói chuyện thẳng thắn với những vị của thế lực bạo quyền đang ra tay thị uy để hà hiếp dân lành với lời diển nguyện:
“ Trước mặt quan quyền, anh em đừng lo sẽ nói gì. Chính Thánh thần của Thiên Chúa đã nói trong anh em.”

Phần diển nguyện đã hưóng dẫn giáo dân cầu nguyện đặt tất cả tâm trí và cùng nhau hướng về thực trạng đầy đau thương mà Giáo hội và Quê hương Việt Nam đang phải đối đầu với những bất công đầy bạo lực của chủ nghĩa vô thần đang hằng ngày diển ra trên khắp Việt Nam. Giây phút thiêng liêng nhất của buổi cầu nguyện là khi ca đoàn và toàn thể giáo dân cất lên tiếng hát: Mẹ rất nhân từ quốc giá Việt Nam rất lầm than. Dân chúng điêu linh gia đình tan hoang. Tà thuyết mê lòng chiến tranh càng tai ác tàn hung. Mong thấy con đường dìu tới thanh bình. Ôi Maria Mẹ thương giơ tay uy quyền cho giang sơn con toàn an. Và cho dân nước bớt cơn cùng khốn…”

Cao điểm của buổi cầu nguyện là phần lời nguyện giáo dân, tôi xin ghi lại những câu chính của các lời nguyện đã được người hướng dẫn trong buổi cầu nguyện đọc chậm rải hết sức cảm động:

- Chúng ta hiệp lời cầu nguyện cách riêng cho Đức TGM Hà Nội được nhiều ơn Chúa- được tràn đầy ơn khôn ngoan và đủ nghị lực để Ngài hướng dẫn Dân Chúa Giáo Phận Hà Nội trong hoàn cảnh đầy khó khăn và gian nan thử thách này.
- Chúng ta cùng hiệp lời cầu xin cho Giáo Xứ Thái Hà và cho mọi thành phần dân Chúa biết kiên vững trong cầu nguyện, biết hy sinh, nổ lực tìm kiếm nơi Thánh Ý Chúa. Xin Mẹ Maria củng cố lòng tin- cậy - mến cho mọi tín hữu Hà Nội trong biến cố đầy đau thương này.
- Chúng ta cùng cầu xin cho các nhà lãnh đạo Việt Nam biết đặt công lý và sự thật làm cán cân cho mọi hoạt động trong việc điều hành đất nước khi quyết định mọi vấn đề- hầu đem lại sự công bằng để mọi người dân Việt được sống trong hạnh phúc, an bình.
- Xin ban hoà bình và hạnh phúc đích thực cho quê hương Việt Nam chúng con. Xin dâng lên Chúa những tâm tình của mỗi người chúng con trong giây phút này.
Tiếng cả cộng đồng dân Chúa tham dự cùng vang lên sau mỗi lời nguyện :
Xin Chúa nhậm lời chúng con

Buổi cầu nguyện thật sốt sắng, và cảm động, nhiều giáo dân đã thật sự khóc khi xem các hình ảnh đầy đau thương cùng những lời diển nguyện kèm theo hình ảnh bi thương nhất mà Giáo hội Chúa tại Việt Nam đang gánh chiụ. Giờ cầu nguyện được kết thúc để giờ Thánh Lễ bắt sau bài hát Kinh Hoà Bình.Tiếng hát Kinh Hoà Bình của toàn thể Cộng đồng dân Chúa lại được vang lên: ”… Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đêm thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hoà vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm….Để con dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu…

Sau mỗi Thánh lễ giáo dân lại tham gia ký thỉnh nguyện thư gởi Tổng Thống Hoa Kỳ và hai Thượng nghị Sĩ tại Tiểu bang Washington là TNS Cantwelle, Maria và TNS Murray, Patty cùng các dân cử khác để xin can thiệp và hổ trợ Thái Hà cũng như Toà Khâm Sứ.

Trong ngày Chúa nhựt 28 tháng 9 một trường hợp khác cũng rất quý hoá và đáng ghi nhận tại Seattle về vấn đề Hiệp thông cầu nguyện với Thái Hà và Toà Khâm sứ, người viết cũng xin được đưa vào đây như để thắp thêm một ngọn nến cho công cuộc cầu nguyện chung mà Giáo hội Việt Nam đang cần. Đó là có một gia đình giáo dân ở phía Bắc thành phố Seattle, gia đình Bà quả phụ Triệu Hoà. Như thường lệ vào mỗi chiều tối Chúa nhựt trong những tháng mùa hè hằng năm, các gia đình giáo dân thuộc Cộng Đoàn Fatima có thông lệ Rước Đức Mẹ Fatima về mỗi gia đình để đọc kinh và cầu nguyện chung với nhau lúc 7 giờ tối chiều Chúa Nhựt. Tôi có mặt tại nhà Bà Triệu Hoà. Khi bắt đầu chuẩn bị đọc kinh, người con rễ, được biết tên anh là Cần, anh còn rất trẻ, anh đã đứng lên xin Cộng Đoàn dành cho gia đình buổi đọc kinh hôm nay, đặc biệt được cử hành nghi thức cầu nguyện cho Thái Hà và Toà Khâm Sứ. Thật sự, khi tôi nghe lời đề nghị của anh, tôi hết sức ngạc nhiên và đầy cảm động, ngạc nhiên vì nhìn quanh những người con trong gia đình của chị Hoà toàn là những thanh niên còn rất trẻ, tât cả đều sinh ra tên đất Mỹ sau 1975. Tự nhiên tôi thầm nghĩ: Cả mấy trăm ngàn người công giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ như những anh thanh niên này, như gia đình này thì chắc Chúa nhậm lời từ sớm rồi.

Mở đầu buổi cầu nguyện là nghi thức đốt nến, và sau đó là đọc kinh lần hạt Mân Côi. Đặc biệt cứ bbắt đầu mỗi chục kinh, anh Cần đều hướng dẫn cầu nguyện xin từng ơn đặc biệt cho Thái Hà và Toà Khâm Sứ, xin cho Đức TGM Ngô Quang Kiệt bền tâm vững chí để hướng dẫn dân Chúa Hà Nội, xin cho HĐGM sát cánh với Hà Nội, xin cho nhà cầm quyền Việt Nam sớm thức tĩnh mà trở về đàng ngay lẽ chính…

Mỗi lời nguyện, anh Cần đều nói lên bằng tâm sư được bộc phát từ cỏi lòng của anh đối với Giáo hội Việt Nam. Anh nói chứ không phải đọc. Xin cám ơn anh Cần, cám ơn gia đình Bà Triệu Hoà và tất cả các con của Bà. Buổi cầu nguyện kéo dài gần một tiếng đồng, chắc chắn sẽ để lại trong lòng mọi người tham dự buổi đọc kinh một dấu ấn đáng ghi nhận về lòng nhiệt thành và nổi ưu tư của gia đình này khi nghĩ đến Quê hương và Giáo hội Mẹ.

Cầu nguyện là niềm tin, là sức mạnh của người Kitô hữu. Ước gì toàn thể Dân Chúa Việt Nam khắp hoàn vũ đều hưởng ứng lời mời gọi cùng cầu nguyện với Thái Hà và Toà Khâm Sứ của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt.

Ghi nhanh : Nguyễn An Quý







NHẬN DIỆN CÁC VAI KỊCH TRONG BỘ MÁY NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN

Thái Hà - Tòa Khâm sứ: Nhận diện các vai kịch trong bộ máy nhà nước cộng sản - Đồng Nhân 02/10/2008



NHẬN DIỆN CÁC VAI KỊCH TRONG BỘ MÁY NHÀ NƯỚC CỘNG SẢN

Vụ việc đòi tài sản đòi công lý của Tổng Giáo Phận Hà Nội đã lôi kéo rất nhiều sự chú ý của công luận. Có rất nhiều bài viết đưa tin, phân tích tình hình, đặc biệt là phân tích về nội bộ của bộ máy nhà nước cộng sản. Có nhiều hướng phân tích suy luận nhưng nhìn chung ngay cả người Công Giáo cũng cho rằng :

- Có nhóm quyền lực thiên về "trả tài sản, từng bước trả lại công lý". Họ gọi là nhóm cấp tiến, đứng đầu là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

- Có nhóm bảo thủ, nhất định không trả tài sản đồng thời thẳng tay dùng bạo lực đàn áp - Họ gọi là nhóm bảo thủ ở Hà Nội đứng đầu là ông Phạm quang Nghị và ông Nguyễn Thế Thảo, cùng những tướng công an khét tiếng như ông Nguyễn Văn Hưởng và ông Nguyễn Đức Nhanh.

Những giả thiết chia phe cấp tiến và bảo thủ trong hàng ngũ lãnh đạo CSVN

• Các phân tích thậm chí tìm cách lý giải hộ cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về lời hứa của ông ta với các giám mục Công Giáo hồi đầu 2008: "Hãy ngưng cầu nguyện tại Tòa Khâm sứ, nhà nước sẽ trả lại tài sản", cho là ông ta thực tình, nhưng rồi đã bị phe bảo thủ vô hiệu hoá. Ông Dũng muốn trả nhưng phe bảo thủ không cho trả. Rồi họ còn so sánh thời kỳ "Công Thần" Võ Văn Kiệt làm thủ tướng, chính ông Kiệt nói công khai trong một hội nghị nội bộ đảng, hứa bảo vệ Nguyễn Hộ (Nguyễn Hộ là một đảng viên lão thành cách mạng một công thần theo cộng sản từ những năm 1930 Sau nhận ra bản chất lưu manh của cộng sản mà quay lưng lại), nhưng sau đó phe bảo thủ bắt giam Nguyễn Hộ - Như một cát tát vào mặt Võ Văn Kiệt. Ngay như vậy ông Thủ tướng Kiệt cũng chẳng làm gì nổi! Phương chi là ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bây giờ!

• Hay có phân tích cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã tự đánh mất uy tín của mình qua việc không thể giữ được lời hứa, chứng tỏ vai trò của thủ tướng Dũng chẳng là gì đối với phe bảo thủ. Phe cấp tiến của ông Dũng còn rất mong manh trước phe bảo thủ... Thậm chí có người còn lập luận dù phe cấp tiến "nuốt lời" hay chưa làm được việc gì hữu ích cho quốc gia dân tộc, nhưng vẫn phải "hỗ trợ, nuôi dưỡng" sự cấp tiến. Vì phe cấp tiến cộng sản có thể tạo ra một tương lai sáng sủa hơn của dân tộc... nhất là những người trong miền Nam sau biến cố Tòa Khâm Sứ và Thái Hà -- nay tỏ ra cản đảm hơn và cũng không biết sợ nữa; họ sẽ ủng hộ ông Dũng và ông Triết là người Nam kỳ và cho rằng 2 ông này cấp tiến hơn là quan chức Bắc kỳ thủ cựu! Vì vậy họ suy luận có thể ủng hộ cho cánh Dũng Triết của Nam Kỳ và hãy dựa vào 2 người này mà phát triển đường lối cởi mở với các nhà dân chủ, các phong trào dân chủ. Rồi khi phong trào lớn mạnh thì tính tiếp.

Đoán xa đoán gần như vậy cũng chỉ là phỏng đoán. Nên nhớ rằng Cộng sản vẫn là thứ cộng sản độc tài đảng trị, họ nói mà không giữ lời, không thực hiện lời hứa bao giờ, chỉ nghĩ đến quyền lợi của cá nhân của họ và của đảng mà thôi!

Việc lập luận cộng sản nói mà không giữ lời là do "cơ chế rối rắm của quyền lực cộng sản", sinh ra nó là thế, nó sống cũng nhờ như thế, chứ không phải cá nhân những người cộng sản cấp tiến hay bảo thủ. Thiếu hiểu biết về cộng sản, về xã hội cộng sản sẽ đưa đến tình trạng bị mắc bẫy cộng sản. Đây là hình thức tung hoả mù ra công luận, một hình thức giải cứu nhau, phân lập các thông tin không cho liên kết với nhau, đánh lạc hướng chú ý mà cộng sản vẫn hay dùng. Trong giới lưu manh gọi là "kẻ cướp đồ ném cho kẻ khác cầm chạy". Bắt được người thì cũng không còn tang vật mà luận tội.

Nên nhớ cơ chế là do con người tạo ra, nên nó có thể thay đổi. Thực tế cộng sản đã thay đổi rất nhiều cơ chế chính sách, thậm chí nó thay đổi cả những nguyên lý căn bản mang tính quyết định bản chất của chủ thuyết cộng sản như nguyên lý kinh tế chính trị Mác-Lê-nin.

Trong cơ chế quyền lực có người gọi là "rối rắm" của cộng sản, việc đưa chủ tịch nước hay tổng bí thư, hay thủ tướng đi Trung quốc, đi Mỹ, hay đi Âu châu, đều trong tính toán và bàn thảo quyết định chung của bộ chính trị, với những cuộc họp rất mất thời gian. Đi sang đâu, đi sang rồi đi những đâu, khi đi làm những gì, nói cái gì... đều được Bộ Chính Trị sắp đặt trước như một biên đạo kịch.

Cộng sản vốn là những kẻ không có truyền thống học hành, không được học hành chính qui, cũng không có khả năng học hành bài bản, nhưng lại rất giỏi học lỏm, học mót. Họ rất sợ bị hớ, bị lộ tẩy là những kẻ thiếu học, không có khả năng bổ sung về nội dung, họ tìm cách bổ sung về hình thức. Đặc biệt đối với lãnh tụ cộng sản, đánh bóng hình ảnh là một việc làm cộng sản không tiếc tiền bạc, không từ thủ đoạn (lịch sử đã chứng minh).

Khi xem lại băng hình cuộc gặp mặt giữa Phan Văn Khải và TT Mỹ G.Bush, người ta sẽ thấy ông Thủ tướng Khải phải cầm một tờ giấy (tay không hề cầm bút, vì chẳng có gì phải viết), vừa nói vừa liếc mắt nhìn vào. Cho nên không thể có chuyện mấy ông chủ tịch quận, chủ tịch thành phố Hà nội dám qua mặt Thủ tướng mà tấn công Tổng Giáo Phận Hà Nội. Họ chỉ là những con Robot được lập trình và điều khiển từ xa mà thôi. Nhưng khi cần, họ sẽ thành "Phe bảo thủ" ngăn cản nỗ lực đổi mới đầy tâm huyết của ông Thủ tướng cấp tiến. Họ trở thành những con tốt thí để đánh bóng hình ảnh cho một lãnh tụ cộng sản nào đó.

Đúng là về mặt hình thức có những chuyện tranh giành quyền lực, tranh ăn, mà các nhóm cộng sản hành xử như "đá vào mặt nhau". Nhưng cộng sản từ đầu đã chứng minh họ là những kẻ lưu manh, luôn lợi dụng mọi tình huống, tình tiết để thủ lợi. Ngay cả những việc "đấu đá" như trên, nếu thủ được lợi, nếu qua đó có thể đổ vấy trách nhiệm, thoái thác trách nhiệm. Vỡ truyện ra thì họ tuyên bố: "bất lực vì đã làm hết cách" hay "vì không muốn gà nhà đánh nhau"... Các diễn biến này nếu trúng ý họ, họ cứ để diễn tiến... và không chỉ để "tự diễn biến" cộng sản còn tìm cách tạo ra các sự kiện các diễn biến này.

Kinh nghiệm cho thấy: người cộng sản nếu thấy các diễn biến mà họ không thủ được lợi gì, hay gây thiệt hại thì họ sẽ làm gì? Họ sẽ ra lệnh cho diễn biến đấy phải "đi vào lề bên phải" hay "bắt bỏ tù tội " với tội danh: "lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của công dân" hoặc "làm lộ bí mật công tác", v.v... Cao hơn, họ có thể giết người bằng một tai nạn, như vụ Thượng tướng thứ trưởng quốc phòng cộng sản Lê Trọng Lịch bị "tai nạn" rơi máy bay trực thăng ở Lào.

Vậy tại sao ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại hứa lèo?

Một vị thủ tướng hứa lèo về một vụ việc vài ngàn mét vuông đất có đáng không? Nên nhớ đầu 2008 Việt cộng đang phải chuẩn bị chuyến sang Mỹ cho ông Nguyễn Tấn Dũng. Lúc đó cộng sản không thể để vụ việc diễn tiến, cũng không thể đàn áp. Chuyến đi của ông Nguyễn Tấn Dũng phải được diễn ra bằng mọi giá nên đảng cộng sản sẽ hành động bằng mọi giá mà có người nói: "họ sẵn sàng đốt cả toà nhà chỉ nhằm mục đích có lửa để hút điếu thuốc lào mà thôi!"

Học thuyết cộng sản là một học thuyết gian trá, ai theo nó bắt buộc phải đóng kịch, các chính trị gia cộng sản dù lớn dù nhỏ đều là những kịch sĩ "tài năng". Họ triệt để lợi dụng các vai kịch để lừa bịp cho dù cách kệch cỡm đến đâu, như chính ông Hồ chí Minh khóc sau khi bị ta thán về chiến dịch "cải cách ruộng đất". Để cho các vai kịch được hoàn hảo, cộng sản đề cao công tác bảo mật. Có thể nói xã hội cộng sản là xã hội của thâm cung bí sử. Nó phát triển không chỉ trên triều đình, mà lan xuống tận các phủ quận huyện... đâu đâu cũng toàn là "thâm cung bí sử". Thậm chí trong một gia tộc vùng quê nào đó cũng thấy bóng dáng của "thâm cung bí sử"... Chính vì thiếu thông tin mà các vai kịch của cộng sản đã lừa bịp được khá nhiều người. Đến tận ngày nay còn khối người vẫn còn bị mắc lừa!

Trong thực tế, cộng sản đã không biết bao nhiêu lần đóng kịch "quân xanh quân đỏ". Thậm chí trong các vở kịch có cả máu chảy đầu rơi: Vụ Việt Minh cướp tầu chở vũ khí của quân Tưởng trên sông Hồng năm 1945 bị bại lộ thì chính Hồ chí Minh đã xin lỗi quân Đồng Minh và trao mấy tên Việt minh cho quân Tưởng xử trảm. Rồi sau đó lại chính Hồ chí Minh ký bằng "Tổ quốc ghi công" cho mấy tay cướp bị lộ kia. Vụ việc này, thậm chí cộng sản họ còn ghi cả vào chính sử đảng của CSVN.

Cho nên không có phe bảo thủ cũng không có phe cấp tiến nào trong bộ máy cộng sản cả! Tất cả họ đều cùng một giuộc. Phe này, phe kia, người này, người kia, phát biểu này nọ... đều trong một chương trình, trong một nghị quyết ma quỉ nào đó của họ. Đồng bào Việt Nam, đồng hương, đồng đạo, đồng nhân tâm: đừng mắc mưu cộng sản.

Không thể dùng tướng quỉ để trừ quỉ. Cái cần nuôi dưỡng là quần chúng đang chịu bao đau khổ, là những chí sĩ, những giáo sĩ dũng cảm uy phong dám lên tiếng, dám đối đầu với cộng sản chứ không phải phe cấp tiến cộng sản. Còn người cộng sản phản tỉnh ư? Vẫn có cửa chào đón họ đấy chứ: Hãy phản tỉnh bằng hành động.

Đồng Nhân

Chuyến đi vận động cho Thái Hà

Thái Hà - Tòa Khâm sứ: Chuyến đi vận động cho Thái Hà - Trà Mi (RFA) 02/10/2008



Chuyến đi vận động cho Thái Hà

WASHINGTON DC - Một phái đoàn người Việt ở Mỹ có mặt tại thủ đô Washington DC hôm 30/9/2008 trong chuyến đi vận động sự quan tâm của chính giới Hoa Kỳ, các tổ chức nhân quyền, và cả Toà Khâm Sứ của Vatican tại Mỹ trước diễn tiến căng thẳng ở Giáo xứ Thái Hà và Toà Khâm Sứ ở Hà Nội.

Một phái đoàn người Việt ở Mỹ có mặt tại thủ đô Washington DC hôm 30/9/2008 trong chuyến đi vận động sự quan tâm của chính giới Hoa Kỳ, các tổ chức nhân quyền, và cả Toà Khâm Sứ của Vatican tại Mỹ trước diễn tiến căng thẳng ở Giáo xứ Thái Hà và Toà Khâm Sứ ở Hà Nội.

Trong cuộc trao đổi với Trà Mi khi đang thực hiện chuyến đi này vào trưa 30/9, một thành viên trong đoàn là linh mục Vũ Ngọc An, Chánh xứ giáo xứ Mẹ Việt Nam ở Maryland, thuộc Tổng Giáo phận Washington DC, cho biết thêm chi tiết:

Uỷ Ban Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF)

LM Nguyễn Ngọc An: Hôm nay anh Trần Thái Văn, một dân biểu của Cộng Đồng Việt Nam ở bên California, dẫn qua một phái đoàn ở bên đấy gồm có 8 người, và anh Văn có mời tôi tham dự vào. Trước tiên, chúng tôi gặp đại diện của United States Commission on International Religious Freedom (USCIRF), đó là ông Scott Flipse.

Trà Mi: Linh Mục nói là chặng dừng chân đầu tiên là tại Uỷ Ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ phải không ?

LM Nguyễn Ngọc An: Dạ.

Trà Mi: Dạ, và trong cuộc trao đổi với ông Scott Flipse là người đại diện của Uỷ Ban đó, những gì mình trình bày cũng như nguyện vọng mình đệ đật thì họ ghi nhận như thế nào, họ phản hồi ra sao ạ ?

LM Nguyễn Ngọc An: Tôi thấy họ hiểu rất rành rẽ về cái vấn đề ở Việt Nam. Họ trình bày rằng họ rất là quan tâm. Họ chỉ hỏi mình thêm xem cái ý của mình rồi họ nhận cái ý của mình.

Toà Khâm Sứ của Vatican tại Mỹ

LM Nguyễn Ngọc An: Cái điểm thứ hai chúng tôi tới là gặp Đức Khâm Sứ - Đại Diện Hội Thánh ở toàn nước Mỹ này, tức là Đức Khâm Sứ Pietro Sambi. Đức Khâm Sứ cũng rất là rành rẽ về những chuyện đang xảy ra (ở Việt Nam). Và lời của Đức Khâm Sứ là hiện bây giờ cái tình trạng ở Việt Nam là một vấn đề quan tâm hàng đầu của Giáo Hội La Mã, của Đức Giáo Hoàng.

Đức Khâm Sứ có nói là: "Chúng tôi không bỏ quên các bạn đâu. Chúng tôi rất quan tâm về vấn đề đấy và chúng tôi biết hết mọi sự đang xảy ra."

Trà Mi: Như vậy là phái đoàn đã đến hai nơi và có những buổi tiếp xúc như vậy?

LM Nguyễn Ngọc An: Vâng.

Trà Mi: Sau hai chặng dừng chận trong chuyến đi vận động này, theo chỗ Linh Mục ghi nhận, có những đề đạt nguyện vọng nào của phái đoàn đưa lên trình bày trong các cuộc tiếp xúc đó mà đáng chú ý nhất?

LM Nguyễn Ngọc An: Một số vị trong nhóm chúng tôi có trình bày với Đức Khâm Sứ xin Ngài liên hệ với bên Toà Thánh Vatican để can thiệp và ủng hộ Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Và Đức Khâm Sứ đã chấp nhận đề nghị đấy và Ngài nói là Ngài sẽ làm như vậy. Tôi rất là mừng khi Đức Khâm Sứ nói rằng: "Chúng tôi luôn luôn đứng đàng sau Hội Đồng Giám Mục Việt Nam".

Trà Mi: Thế họ có cho biết là có một tín hiệu nào khả quan từ phía Vatican cho tới thời điểm này chưa ạ?

Toà Khâm Sứ của Vatican tại Mỹ

LM Nguyễn Ngọc An: Lời của Đức Khâm Sứ thì: “Các bạn yên tâm. Lối làm việc của Vatican, chúng tôi sau bao nhiêu năm kinh nghiệm thì chúng tôi thấy cái lối làm việc êm dịu, không có ồn ào là cái lối làm việc hữu hiệu nhất.”

Dân Biểu Ed Royce cũng có mặt ở đấy và ông ta cũng trình bày cho Đức Khâm Sứ cũng như cho tất cả mọi người biết là Hạ Viện Hoa Kỳ cũng rất là quan tâm về cái vấn đề đấy.

Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ

Trà Mi: Theo lịch trình thì phái đoàn sẽ tiếp tục đi đến những đâu khác nữa không ạ ?

LM Nguyễn Ngọc An: Theo lịch trình thì ngay sau lúc này, 2 giờ rưỡi chúng tôi có cái hẹn với Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và đấy là trạm cuối cùng. Chúng tôi sẽ gặp họ trong một tiếng đồng hồ, từ 2 giờ rưỡi cho tới 3 giờ rưỡi.

Trà Mi: Ngoài chuyến đi vận động lần này thì không biết Linh Mục có ghi nhận cái lịch trình sắp tới hay một kế hoạch sắp tới của Cộng Đồng Công Giáo tại Hoa Kỳ nói chung cũng như là tại Tổng Giáo Phận Washington nói riêng ? Có những kế hoạch nào cụ thể hơn nữa để tiếp tục ủng hộ Giáo Xứ Thái Hà không ạ?

LM Nguyễn Ngọc An: Hàng tuần chúng tôi xin với mọi người ký vào những thỉnh nguyện thư để chúng tôi gửi lên những vị lãnh đạo như Tổng Thống Bush hay là Tổng Thống Pháp, hay là Thủ Tướng Úc để xin can thiệp cùng với chúng tôi.

Trà Mi: Những bức thỉnh nguyện thư đó hiện bây giờ đã gửi đi chưa ạ ?

LM Nguyễn Ngọc An: Những thỉnh nguyện thư mà họ ký cách đây hơn một tuần thì đã gửi rồi.

Trà Mi: Và đã được sự phản hồi như thế nào chưa, thưa Linh Mục ?

LM Nguyễn Ngọc An: Tôi cũng chưa có nhận được sự phản hồi của họ.

Trà Mi: Dạ. Cảm ơn Linh Mục rất nhiều về thời gian dành cho cuộc trao đổi này.

LM Nguyễn Ngọc An: Dạ vâng. Cảm ơn chị Trà Mi.

Lá thư của một cán bộ từng công tác nước ngoài...

Lá thư của một cán bộ từng công tác nước ngoài...

Kính gởi: Chủ Tịch nước Nguyễn Minh Triết
Thủ Tướng Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng
Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh

Buổi chiều ngày 19/9, sau cái hôm mà UBND Tp Hà Nội huy động lực lượng từ 4 giờ sáng để khẩn trương xây dựng công viên cây xanh trên khuôn viênTòa Khâm Sứ cũ, lúc đó tôi vẫn còn ở California, xôn xao, căng thẳng, bức xúc từ công đồng người Việt, và tin tức từ bên nhà, đâu đâu cũng đồn thổi lên sắp xảy ra vụ Thiên An Môn thứ hai nhưng ở Hà Nôi. Nhóm chúng tôi 8 người đều là những người Việt đang học và làm việc ở California, ngoài tôi là cán bộ đi công tác và một anh bạn đang giảng dạy tại đây còn lại hầu hết là số anh em trẻ từ VN qua đang làm nghiên cứu sinh ở hai đại học danh tiếng Berkeley và Stanford, Chúng tôi tuyệt đối không tin là sẽ có bất cứ vụ việc tương tự như Thiên An Môn lại có thể sẽ xảy ra tại VN, chúng tôi không tin vi bản chất hiền hòa của mỗi con người Việt Nam, nhà nước VN là nhà nước pháp quyền, và xã Hội VN hôm nay là xã hội mở, văn minh hội nhập với thế giới, mọi việc giải quyết đều dựa trên cơ sở có tình có lý.

Cho xe tăng nghiền nát sinh viên ở quảng trường Thiên An Môn của chính quyền TQ ngày 4 tháng 6 năm 1989 là vết nhơ muôn đời mà bất cứ người Trung Quốc nào sống ở chính quốc hay sống ở hải ngoại đều cúi đầu xấu hổ không muốn nhắc tới.

Ngay buổi tối hôm đó chúng tôi tập hợp cả nhóm tại căn hộ nhỏ của anh bạn ở khu vực trường Berkeley, mỗi người mỗi laptop, chúng tôi chia nhau nhanh chóng nắm bắt vô số thông tin từ nhiều nguồn khác nhau, mạng báo chí, đài truyền hình, đài phát thanh trong nước, ngoài nuớc, tư liệu lịch sử, tài liệu pháp lí và nhất là hàng trăm tin ảnh, video clip từ các blog, thành thật mà nói là ở đây chúng tôi có phương tiện và điều kiện thuận lợi, dễ dàng truy cập vào các trang mạng nắm bắt thông tin và kiểm chứng, bên cạnh đó là thư viện đầy đủ tư liệu cho chúng tôi tham khảo.

Lật lại toàn bộ diễn tiến đã và đang xảy ra chúng tôi đều không tin vào mắt mình, vào tai mình, chúng tôi hết sức thất vọng về cách hành xử lạ lùng của Đảng bộ và chính quyền Hà Nội trong suốt diễn biến tại Tòa Khâm Sứ và Giáo xứ Thái Hà,

Chúng tôi nhận định:

• Rõ ràng UBND Tp Hà Nội đã không có bằng chứng và văn bản pháp lý nào đủ sức thuyết phục chứng minh nhà đất ở 178 Nguyễn Lương Bằng và 42 Nhà Chung là thuộc diện Nhà Nước quản lí, ngược lại, với tất cả nguồn gốc và bằng chứng pháp lí mà DCCT Thái Hà và Tòa Giám Mục Hà Nội có được thì theo luật đinh họ là sở hữu chủ nhà đất này. UBND Tp Hà Nội đã thiếu khiêm tôn và khôn khéo để giải quyết vụ việc êm thắm ngoài cái hàm hồ cưỡng bách của kẻ mạnh. Trong trường hợp này vai trò của Mặt Trận Tổ Quốc đâu rồi?

• Đùng một cái, UBND tp Hà Nội khẩn trương xây dựng hai công viên trên 2 phần đất đang tranh chấp nói trên đơn thuần chỉ là hành động đối phó của UBND Tp Hà Nội, mà dư luận ai cũng biết bởi vì nó chưa hề có trong thiêt kế quy hoạch trước đây của sở quy hoạch kiên trúc thành phố, hành đông nó lộ rõ cái phản ứng hạ cấp của một số cán bộ chủ chốt tham lam hủ hóa “nuốt không trôi thì đạp đổ” “ăn không được thì nhổ nước miếng”

• DCCT Thái Hà và Tòa TGM Hà Nội thừa hiểu rằng họ không thể đòi cái Nhà Nước không thể trả, họ hiểu rất rõ rằng Nhà Nước rất sợ hiệu ứng domino, như vậy tại sao họ vẫn kiên trì đòi? có thể đây là một động thái, một bước khởi đầu cho một toan tính căn bản khác, nhưng đó chỉ là dự đoán, chưa có một bằng chứng nào để khẳng định, nhưng cái ý định ngăn chặn mọi mưu toan tư nhân hóa, chia năm xẻ bảy linh địa của họ thì rất rõ, có thể họ đã biết tỏng tong tong là miếng đất vàng của họ đang nằm trong tầm ngắm, trong toan tính chia năm xẻ bảy, tư nhân hóa của cán bộ đương chức đương quyền ta, cái đó thì nhân dân ai cũng hiểu vì nó xảy ra hàng ngày hàng giờ trên khắp đất nước từ thành thị đến thôn quê. Có thể đó là nguyên do tại sao hàng nữa thế kỷ, qua bao đời UBND tp Hà Nội quản lí, cả hai miếng đất gần như bỏ hoang phế chẳng được sở nào cơ quan nào quy hoạch xây dựng công trình công ích. Giáo dân Công Giáo Hà Nội không muốn linh địa của họ biến thành chổ ôn ào ăn chơi hoặc biến thành nhà cửa, tài sản riêng tư của các quan tham. Cho nên tôi tin rằng nếu Đảng Bộ và UBND Hà Nội bớt tham, bớt trịch thượng, vì lợi ích của nhân dân thành phố Hà Nội, đề nghị với giáo quyền Hà Nội là “Nhà Nước và cộng đồng giáo dân Công Giáo cùng làm” cùng xây dựng công trình công ích, như bệnh viện, trường học, công viên… đất thì vẫn đất của Công Giáo Hà Nội, công trình là của Nhà Nước và lợi ích là của Nhân Dân thì 99% vụ việc có thể thu xếp được, vui vẻ cả làng. Chắc chắn không phải dùng hạ sách để lại hậu quả nghiêm trọng như ngày hôm nay.

• Việc làm ngơ không ngăn chặn, không bảo vệ, không truy tố bắt giam ngay những kẻ đầu trộm đuôi cướp phá quấy, làm ô uế bàn thờ tượng Chúa Mẹ, đền thánh tại nơi vùng đất đang tranh chấp ở Giáo Xứ Thái Hà, là đồng lõa, bao che cho hành vi phạm pháp, lăng nhục tôn giáo.

• Việc UBND Tp Hà Nội cho tiến hành xây dựng trên phần đất 42 Nhà Chung, 178 Nguyễn Lương Bằng, những phần đất đang tranh chấp, là vi phạm nghiêm trọng luật pháp nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam, và theo luật định, bất cứ công trình nào xây dựng trên đó đều thuộc chủ sở hữu miếng đất.

• Việc khẩn trương huy động lực lượng khống chế trấn áp, thực hiện hành vi trong bóng tối, cấm quay phim chụp hình chính là sử dụng bạo lực, sử dụng yếu tố bất thần, sợ hãi, che dấu dư luận quần chúng, hành động này chỉ có thể gọi là hành động của kẻ cướp, nó biểu lộ cái bất chính và yếu kém của Đảng bộ và UBND tp Hà Nội.

• Sử dụng hệ thống truyền thông báo đài bất cập, cắt xén, trí trá để áp đặt, bôi nhọ, xuyên tạc là cách làm ấu trĩ, bất nhân, là coi thường sự thật, coi thường nhận thức của nhân dân.

Hậu quả không đơn giản chỉ là công trình xây dựng theo toan tính cuối cùng vẫn bi coi là tài sản của Cộng Đồng Giáo Dân Công Giáo Hà Nội, mà hậu quả vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng sâu rộng, chính là:

• Đẩy một cộng đồng ít nhất hơn 6 triệu người dân, thành một khối đoàn kết sát cánh chưa từng có thành kẻ đại địch của Đảng và Nhà Nước, mà đằng sau họ là một cộng đồng hơn một tỷ người, một giáo hội có ảnh hưởng tinh thần có thể nói nhất thế giới, có giới trí thức hùng mạnh nhất, một tổ chức chặt chẽ, đoàn kết nhất, một giáo hội có sức mạnh luân lý và giáo dục sâu rộng bao trùm thế giới nhất. Và phải luôn nhớ rằng đầu mối đưa đến của sự sụp đổ toàn bộ khối Đông Âu và Liên xô năm 1989 chính là từ sự ủng hộ của Giáo hội Công Giáo Roma này!

• Đánh mất lòng tin của hơn 80 triệu dân vào Đảng và Nhà Nước, khi toàn bộ hệ thống truyền thông báo đài được Đảng chỉ đạo xuyên tạc, bôi nhọ, chụp mũ, cắt xén bị nhân dân cả nước phát hiện, lật tẩy lộ rõ cái hệ thống truyền thông của chúng ta chỉ là một tập hợp trí trá, xu nịnh và bất nhân.

• Bị cộng đồng và nhân dân trên thế giới đánh giá và lên án là ngu dốt và áp bức, đánh mất trầm trọng uy tín của Đảng và Nhà Nước VN trên chính trường quốc tế.

Ngược lại, thành quả của Giáo Dân Công Giáo Hà Nội sau sự kiện Tòa Khâm Sứ và Thái Hà là gì?

• Ngăn chặn được mưu đồ cướp đất của hàng ngũ cán bô hủ hóa;

• Lật tẩy được bộ mặt bất chính, tri trá của hệ thống truyền thông cho toàn thể nhân dân cả nước biết;

• Được Nhà nước huy động toàn bộ lực lượng xây dựng cho hai công viên biến 2 khu vực nhếch nhác, lãnh địa của dân chích choác, tội phạm thành hai khuôn viên đẹp cho Tòa Giám Mục Hà Nội và Giáo Xứ Thái Hà, TGM và Giáo xứ Thái Hà chỉ cần phá dỡ bức tường ngăn cách, làm hàng rào bằng những khóm hoa, cây kiểng thi tha hồ mà đẹp, các thầy, các sơ có chổ thư giãn, các giáo dân sau lễ có chổ cho vui chơi giải trí. Tôi dám chắc là ngay sau khi UBND Hà Nội xây dựng hoàn chỉnh hai công viên xong, cả giáo phận Hà Nội sẽ tổ chức lễ Tạ Ơn, cảm ơn Chúa và Mẹ đã soi sáng cho những kẻ lầm đường lạc lối biết hối cải mà cố công xây dựng ngày đêm để làm việc đền tội.

• Và trên hết là gắn kết được một khối đoàn kết trên dưới như một, tin tưởng tuyệt đối vào sự quan phòng của Chúa và Mẹ.

Là viên chức được nhà nước thường xuyên cử đi công tác nước ngoài, cùng với những người đang nghiên cứu khoa học, được xem là thành phần trí thức trẻ được bạn bè anh em các nước đang công tác như tôi hoặc đang làm nghiên cứu sinh tại Mỹ đều quý nể, chúng tôi luôn tin tưởng và tự hào vào sự sáng suốt và bản lãnh của Đảng và Nhà Nước. Chúng tôi khẳng định đằng sau tất cả những diễn tiến gây hậu quả nghiêm trọng này nhất định phải là do thế lực thù địch nước ngoài đang ẩn nấp trong hàng ngũ cán bộ của chúng ta với âm mưu thâm độc xúi giục phá hoại hoặc do lũ tham quan lũng đoạn, âm mưu chia năm xẻ bảy vùng đất vàng đó. Dĩ nhiên chúng ta không loại trừ cái âm mưu thâm độc này có thể là từ người anh em phương Bắc cố tình đánh lạc hướng, làm rối ren, xáo trộn khối đại đoàn kết dân tộc ta đễ bề thôn tính hai quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa.

Đảng và Nhà Nước cần khẩn trương nhận khuyết điểm, trả lại công lý cho người bị hại, truy cứu nghiêm khắc trừng trị bọn tay sai, bọn cán bộ hủ hóa, chấn chỉnh cơ cấu cán bộ để lòng dân tin tưởng, nhanh chóng phục hồi uy tín, phục hồi sức mạnh khối đại đoàn kết dân tộc, cùng lòng phát triển kinh tế ứng phó với nền kinh tế đang lạm phát phi mã, ổn đinh quốc phòng sẳn sàng đối phó với âm mưu thôn tính của người anh em phương Bắc và những thế lực thù địch khác.

Mong thay!

Trong lúc viết những dòng chữ này, tôi đang ở Hà Nội, ngay trên phố Nhà Chung, bên cạnh 2 đứa con nhỏ ngơ ngác sợ hãi, trước mắt chúng tôi là rừng người từ các nơi đổ về tràn ngập phố Nhà Chung, họ thành kính, thiết tha hát vang “….lạy Chúa từ nhân… hãy dùng con như khí cụ bằng an của Chúa…đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem công lý vào chốn lao tù….” Thú thật tôi không tin vào sự thành kính an hòa đó, tôi cảm nhận được phía dưới lời kinh Hòa Bình vang vọng cao vút đó là sự phẩn uất bị dồn nén, sự sôi sục đang càng giờ càng hội tụ trong đám đông trùng trùng đó.
Bất giác tôi rùng mình.

Hà Nội ngày 23/9/2008
La Mạnh Dũng, VVNTT

Suy tư từ vụ Thái Hà - Toà Khâm Sứ

Thái Hà - Tòa Khâm sứ: Suy tư từ vụ Thái Hà - Toà Khâm Sứ - Nhã Nam 01/10/2008



Suy tư từ vụ Thái Hà - Toà Khâm Sứ

Là một người làm báo, hiện đang phục vụ cho cơ quan ngôn luận của nhà nước XHCN Việt Nam. Theo dõi sát sao vụ tranh chấp đất của giáo xứ Thái Hà và Toà Khâm Sứ (TH – TKS) trong thời gian qua, tôi vô cùng thất vọng trước cách hành xử của chính quyền và cơ quan ngôn luận. Vì lẽ ấy, cảm thấy đã đến lúc cần phải bày tỏ ý kiến của mình dưới khía cạnh của người làm báo, để góp phần gạn đục khơi trong sự kiện này. Như sau:

HỔ THẸN NHỮNG BỒI BÚT – BỒI HÌNH

Người cầm bút viết báo, tiên vàn đòi hỏi phải có đức tính “trung thực”. Hơn ai hết, những đồng nghiệp báo hình ở đài truyền hình Việt Nam (VTV) và những đồng nghiệp báo viết trong nước “rất hiểu rõ” điều này. Nhất là trong thời đại dân trí vươn cao như ngày nay, khi phương tiện thông tin quá thuận lợi, dễ dàng xâm nhập đến từng ngõ ngách, từng gia đình, từng cá nhân… Thì tính “trung thực” lại càng phải được đề cao hơn nữa, bởi không thể dễ dàng lừa gạt công luận như thời bao cấp. Chỉ một cú nhấp chuột tại nhà, thì mọi diễn biến trên khắp thế giới này, người ta có thể ngay lập tức rõ tường tận dưới nhiều góc cạnh. Điều sơ đẳng ấy hà tất phải nói ra với đồng nghiệp làm gì? Đau lòng thay! Lại cần phải nói, nói nhiều hơn, nói rõ ràng nhất trong lúc này. Sở dĩ phải “ôn tập” như thế vì có những đồng nghiệp hắc lương tâm, đã bẻ cong ngòi bút, đã phỉ báng báo giới, đánh mất mình để trở thành “tay sai” hạ đẳng phục vụ cho ác tâm của một lũ người, cho bọn “cường hào ác bá” thời đại mới, những kẻ đang phá hoại đất nước, phá hoại tinh thần đại kết dân tộc “dưới lốt nhà cầm quyền”.

Ở đây, tôi muốn để cập đến hành vi xuyên tạc câu nói của TGM Ngô Quang Kiệt.

Nếu trong tay có chính nghĩa, tại sao không cho đăng “nguyên văn” bài phát biểu của TGM Kiệt hầu rộng đường dư luận? Người dân đủ trình độ hiểu biết, đủ trí óc phán đoán đúng sai trong đó, để biết nên đứng về bên nào! Ấy thế mà đồng nghiệp của tôi lại giở thủ đoạn cắt đầu, xén đuôi, biến “một đoạn thoại” thành “một câu thoại” mang ý nghĩa khác, thâm độc và nham hiểm vô cùng với cách làm này!!! Đáng hổ thẹn, hổ thẹn ngàn lần! Khi đài truyền hình trung ương, những tờ báo của một nước tự hào có bốn ngàn năm văn hiến, lại trơ trẻn vạch lưng cho thế giới thấy mình là quân “bồi bút” và “bồi hình”. Họ đang tả con voi theo cách của 5 anh mù: “rờ trúng cái đuôi, rồi kết luận con voi có khác gì cái chổi đâu!”. Ô hô! Quá khôi hài. Bản thân là một nhà báo XHCN, giờ đây chính tôi cũng cảm thấy “rất là nhục nhã khi cầm… cái thẻ nhà báo Việt Nam, vì bị đồng nghiệp làm hoen ố giá trị mất rồi” (xin đừng “thiến” bớt câu này của tôi nếu muốn trích).

Tôi xin kể một câu chuyện được truyền tụng trong ngành y: Ông thầy dẫn nhóm sinh viên thực tập đến giường một người bệnh. Để dạy học trò mình bài học “nhớ đời”, thầy kéo quần bệnh nhân, thọc ngón tay vào hậu môn rồi đưa lên mũi ngửi. Xong, ông yêu cầu học trò hết thảy đều làm như vậy. Ai cũng thấy ghê, nhưng chẵng lẽ thầy thị phạm cho xem mà trò lại không làm! Thế là ai cũng thọc ngón tay vào và ngửi. Đợi cho hết lượt, thầy mới hỏi: “Các anh chị nhận thấy gì?” – “Thúi lắm, ghê lắm thầy ơi!”. Nhóm sinh viên cùng rùng mình đáp lại. Thầy mỉm cười nói: “Tôi chẳng thấy thúi, chẳng thấy ghê gì cả, mặc dù tôi cũng ngửi ngón tay như các anh chị vậy! Tại sao? Vì tôi thọc ngón trỏ vào hậu môn, nhưng ngửi ngón giữa mà!”. Bấy giờ đám sinh viên mới ngẩn người ra. Thầy lại tiếp: “Các anh chị phải có mắt quan sát, phải có óc suy luận, đừng vội tin ngay, đừng hành động ngay theo những gì diễn ra trước mắt. Nhớ nhé!”. Bài học này cũng là bài học chung cho nhân dân Việt Nam trong lúc này, đừng để thông tin thủ đoạn của nhà nước đánh lừa. Kẻo không, lại như đám sinh viên “ngửi ngón tay thúi”!

MỘT NHÀ NƯỚC KHÔNG CHÂN CHÍNH

Muốn trưng dụng hai mảnh đất TH – TKS, nhà nước phải chứng minh được những chứng từ pháp lý để người công giáo “tâm phục, khẩu phục”, tự động rút lui, thì mới đáng gọi là nhà nước chân chính. Cũng là tư cách cao cả của bậc “phụ mẫu chi dân”. Tiếc thay! Họ đã hành xử theo cách của quân đầu đường xó chợ, tự rêu rao cho thế giới biết chế độ ta “vừa ăn cướp vừa la làng” và “đã làm đĩ còn già mồm” đúng như thành ngữ Việt Nam có nói. Nhà nước đã từng răn dạy người dân: “Đất đang tranh chấp, không đối tượng nào được quyền xây dựng công trình trên đó”. Vậy mà hai miếng đất trên đang trong lúc “nước sôi lửa bỏng”, thì chính họ lại khẩn trương đêm ngày cho làm vườn hoa. Hỏi rằng, ai đã đơn phương chà đạp phát luật?

Xưa nay, tất cả công trình xây dựng do nhà nước thực hiện bao giờ cũng rầm rộ hình thức, nào là lễ động thổ với cờ phướn rợp trời, nào là kêu mời báo đài đến đưa tin, nào là tiệc tùng linh đình sau đó. Lại nữa, thi công lề mề, kéo dài thời gian vốn là đặc thù cố hữu của nhà nước XHCNVN. Ngay cả những công trình quốc kế dân sinh rất bức thiết, họ cũng không hề biết “nóng đít” làm cho kịp tiến độ. Nhưng trong việc xây dựng hai vườn hoa, thì lại quá “thần tốc” và bất ngờ động thổ khi còn tăm tối, vầng thái dương chưa ló dạng chân trời. Chúng ta có câu “bóng đêm là đồng loã của cái ác”, chính quyền có nhớ không? Việc xây dựng này phải được xem là kỷ lục Việt Nam, một việc chưa có tiền lệ trước đây và có lẽ cả mai sau nữa. Một nhà nước chân chính, thực hiện một công viên ích nước lợi dân như đang rêu rao thì sợ gì mà phải lén lén, lút lút trong bóng đêm như vậy? Chẳng biết những nhà lãnh đạo TP. Hà Nội ăn phải bùa mê thuốc lú của ai, mà chỉ đạo cho bầy tôi hành động theo lối của phường trộm cắp! Cách làm này tựa hồ ngang nhiên vỗ ngực cho thiên hạ thấy “họ là kẻ chụp giật”, cố lấy cho bằng được bằng mọi giá, chẳng cần đối thoại, chẳng cần lòng dân. Rõ ràng “cướp ngày là quan” chẳng sai!

Tôi nhớ không lầm, thì ông Nguyễn Văn Thiệu, tổng thống của chế độ Việt Nam Cộng Hoà đã từng nói: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”. Nhiều thế hệ trẻ lớn lên sau năm 1975, chưa biết thực hư của câu ấy ra sao, nay thì đã được chính nhà nước cộng sản chứng minh “hai năm rõ mười” rồi đó. Thế là qua vụ TH – TKS, nhân dân Việt Nam, loài người tiến bộ trên thế giới đã có cơ hội thấy được bộ mặt thật của đảng CSVN. Họ mới “ngộ” ra ông Thiệu nói quá đúng. Tôi đang lăm le nộp hồ sơ xin được kết nạp đảng, nhưng giờ nhất quyết dẹp phăng ý định đó, bởi không muốn đứng trong hàng ngũ những kẻ mị dân trắng trợn.

Sau cùng, xin mượn câu chuyện người Do Thái đóng đinh ông Giêsu trên đồi Gongotha để kết thúc bài viết của mình: Quần chúng khi ấy bị nhà cầm quyền xúi dại, đã kêu gào đòi giết ông Giêsu, tha cho tên trộm cắp Baraba. Và bản án đã được thi hành. Nhưng ngay sau đó, nhân loại đã hiểu ra được chân lý này: “Dù tha Baraba, thì Baraba vẫn là tên trộm cắp. Dù đóng đinh Giêsu, thì Giêsu vẫn là Thiên Chúa”. Thế đấy! Chính nghĩa là sự bất diệt. Sự kiện TH – TKS rồi đây sẽ được xem là một vết nhơ trong Việt sử, nhưng lại là sự vinh quang trong giáo sử Việt Nam. Người công giáo hãy tin vào điều ấy.

NHÃ NAM

 
Graphic and Design by nldesign | Premium Blogger Themes