
Vừa tan ca, tôi vội vã dắt xe ra khỏi công ty, chạy nhanh về nhà để kịp vui Trung Thu cùng đứa em trai của mình.
Đêm Trung Thu, những căn nhà hai bên đường đều có trẻ em xúm xít vui đùa cùng những chiếc lồng đèn đủ màu sắc sặc sỡ, làm lòng tôi nôn nóng hơn.
Đã 6 năm trôi qua từ lúc em tôi chập chững bước đi, năm nào tôi cũng cùng em xách lồng đèn đi vòng quanh nhà chơi. Thương em một phần, một phần có lẽ vì tôi muốn khơi lại những ký ức thời trẻ thơ của mình mặc cho gia đình và bạn bè trêu chọc tôi là thằng con nít, bởi tôi thích thế và luôn nâng niu mãi cái tuổi hồn nhiên ấy.
Đồng hồ đã điểm ở 7 giờ tối. Chắc giờ này nhóc cưng đang ở nhà trông ngóng anh nó về. Chợt tôi nhìn thấy một thằng bé đang ngồi co rúm đốt nến bên vỉa hè, tay cầm một xấp vé số. Tôi dừng xe lại, hỏi:
- Này nhóc, em không về chơi Trung Thu với gia đình hay sao mà ngồi đây đốt nến?
Nó ngước lên nhìn tôi, rươm rướm nước mắt:
- Em mồ côi cha mẹ, không có nhà…
- Thế mỗi tối em ngủ ở đâu?
- Vỉa hè…
Có lẽ vì tôi khơi lại nỗi mất mát lớn lao ấy cho nên nó cứ khóc mãi. Tôi dỗ dành:
- Thôi nín đi nào, anh sẽ chở em đi chơi và mua tặng em một chiếc lồng đèn.
Thằng bé thôi khóc, nhảy cẫng lên, chắc đây là lần đầu tiên trong đời nó được tặng quà.
Tôi chở nó đi vòng quanh thành phố chơi đến gần 9 giờ tối mới tạm biệt nó vì em trai tôi ở nhà đang đợi tôi về. Trước khi chia tay, nó tha thiết bảo tôi:
- Năm sau anh nhớ đến chơi Trung Thu với em nữa nhé!
Tôi xoa đầu nó, cười:
- Không phải năm sau mà là mỗi tuần, nhóc ạ!
Nhìn gương mặt hạnh phúc của thằng bé, tôi thấy mình cũng vui lây.
Trên đường về, nghĩ đến em bé bán vé số, lòng tôi lại dâng lên một niềm vui khó tả. Chợt nghĩ đến đứa em trai mình, tôi lại thấy có lỗi với nó. Tôi biết giờ này nó đang giận tôi lắm! Nhưng nếu em tôi hiểu được điều anh nó đã làm, chắc sẽ cảm thông cho tôi. Bởi em tôi luôn được cha mẹ và anh trai nó dạy: san sẻ niềm vui cho người khác, dù chỉ là một phần cỏn con, nhưng sẽ mang lại cho mình một niềm vui to lớn!
(sưu tầm)
Sunday, September 19, 2010
sweet candy

